Bè bạn, sau những lần chia tay!

Trong đời, ai chẳng có lần chia tay, và chẳng ai tránh được những cuộc ly biệt. Đằng sau đó, luôn là mỗi cảm nhận bất chợt vội đến rồi vội đi, để lại sâu thẳm trong tâm hồn ta những câu hỏi với câu trả lời, chỉ tự mỗi ta biết. Cũng biết tan đó, rồi hợp đó, nhưng mấy ai có diễm phúc trùng phùng như thế, trong khi phần nhiều, chia tay không hẹn ngày gặp.

Giờ chia tay nhau đã đến, còi tàu thét vang trong màng đêm…” Câu hát ấy đã vang lên bên tai tôi, trên con đường về sau buổi tiệc nhậu tiễn thằng bạn lên đường, nội dung bài hát dường như rất hợp với lòng người, chứ thực ra câu từ có vẻ đã hơi sai, vì thời nay, giờ chia tay thì chỉ có nghe mỗi tiếng máy bay chứ ít khi nghe tiếng còi tàu nữa, mà nếu có thì hẳn là đi du lịch, đi chơi xa chứ méo phải kiểu chia xa thấm đẩm nước mắt như trong phim Hàn xẻng. Thời sinh viên vô lo vô nghĩ, tôi cũng đã từng làm một cuộc nhậu hoành tráng với thằng bạn trước khi nó đi Canada, nhưng rồi những lời tâm sự sau đó, chợt im bặt sau các cuộc vui khác trong suốt thời gian đại học. Dù chưa suy nghĩ gì nhiều, cũng chẳng vội đắn đo mấy vì thời nay đã có công nghệ thông tin giúp khắc phục trở ngại về khoảng cách để người ta dù đi xa vẫn còn nhớ được mặt nhau, chứ chưa chắc đã nghĩ được đến nhau, nhưng rồi tôi cũng chợt tự ngẫm, trong lúc đang ngà ngà say, ừ rồi thì trong mỗi chúng ta, cũng sẽ có lúc đường không chung lối, khi số phận gọi tên, phải nhanh chân tiến bước trên con đường của riêng mình, chỉ là chưa biết sớm hay muộn.

4 năm sau, lúc này đã 2 năm kể từ khi tốt nghiệp, những điều tự ngẫm xưa kia bổng dưng ùa về, dường như thời điểm ấy, khi nhưng nam thanh nữ tú bắt đầu chạy tốc lực trên con đường sự nghiệp của mình, những ước mơ dang dở đang cần thực hiện, những điều khát khao chính đáng thưở sinh viên,.. đã đến, đến với từng đứa bạn xung quanh tôi, lần lượt từng đứa làm gửi lời chia tay, thằng đi Mỹ, đứa đi Canada, người qua Nhật, trong khi tôi, cũng có những khao khát chính đáng từ thời cắp sách, đang thất nghiệp đeo theo một cảm giác chán nản một cách vô vọng. Tháng 8 này, là chia tay được ba đứa, lớn bé đều có cả, chia tay đứa lớn tuổi làm mình thấy hụt hẫn một điểm tựa, ít ra là có kẻ để tâm sự kể lể cho bớt stress sau ngày dài mệt mõi, đặc biệt trong cái nắng gắt của mùa hè, đến khi chia tay đứa em nhỏ tuổi hơn lại khiến tâm hồn đương đau khổ này, thêm một lần đau đớn, khi trăn trở “Ôi! Đã già rồi thế này kia à? Đã tốt nghiệp được 2 năm rồi kia! Rồi cái ước mơ gì đó đã làm được chưa?” và như thường lệ, luôn kết thúc bằng một câu tự hỏi quen thuộc “Mình sống vì điều gì nhỉ?”.

Người ta vẫn thường nói :”Hãy phá bỏ vòng an toàn, bước ra ngoài thế giới rộng lớn hơn để mở một cách cửa to lớn hơn” – tôi đã làm điều đó, khi quyết định nghĩ việc, văn chương hơn là câu nói “Hãy đi đến tận cùng sự tuyệt vọng, để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa” (Trịnh Công Sơn) – Và rồi thì thân xác này cũng đã héo hon sau 4 tháng thất nghiệp, tuyệt vọng vì những điều đang xảy đến, và bụng thì đói meo vì đã mấy tháng không nghe tiếng tin tin quen thuộc trên điện thoại khi lương về. Cuối cùng, với tất cả những điều đã làm, những quyệt định ngáo đá của thời trẻ trâu, đi theo các bài viết self-help trên các bài báo lá cải, mọi thứ lúc này thật nhạt nhẽo và méo có gì thú vị cả các bạn à, làm đôi lúc tôi cứ phải ngẫm nghĩ lại “Đệt, mình đang làm cái đéo gì thế này!” Ôi, cuộc sống thì vẫn cứ quay cuồng theo mặc định của nó từ thuở hồng hoang, con người ta vẫn cứ phải luôn tiến lên phía trước bất chấp phải bỏ lại điều gì phía sau, còn bản thân tôi, và mỗi bạn trong chúng ta đây, cũng phải tự đi trên con đường của riêng mình mà không thể trông mong một sự cứu rỗi hay phép màu từ ai đó, từ một đấng thần linh nào, thậm chí hãy quên luôn đi những lời an ủi xa xỉ từ đám bạn, vì như đã nói, đến một vài lúc nào đó, chỉ còn mình ta với riêng ta.

 

Sau những lần chia tay bạn bè đi du học thấm đẫm mùi bia rượu, qua đôi câu chuyện cũ được ôn lại, tôi lại có thêm cái khí thế và tự tin về những quyết định ngáo đá, và được cho là có phần chín chắn của bản thân, thế rồi tối về, sau một giấc ngủ dài đến sáng mai, mọi sự lại đâu vào đấy, tình thế đôi khi có phần thê thảm hơn, nếu như lúc trước là vừa đi làm vừa chán đời thì khoảng thời gian này đây vừa chán đời lại thêm cả cái thất nghiệp, những mưu sự toan tính trước lúc tuyên bố bỏ việc, đến hiện tại lúc này, tựa như sương mờ trên đỉnh núi, thành ra cái sự tình này thật đáng phải lưu tâm lắm thay, vòng luẩn quẩn đó không biết khi nào thoát ra được.

Thế rồi, chỉ đành trông chờ vào chính bản thân, vì đơn giản bạn đéo thể biết độ tự kỷ của mình nó bệnh đến mức nào, cho đến khi tự kỷ là thứ duy nhất bạn có :). Sau mỗi lần học hành không vô, tôi lại tự an ủi bản thân mình, sau mỗi lần chán đời tôi lại tự chở mình ra quán cà phê quen thuộc và tự ru ngủ nỗi đau trong lòng, thậm chỉ nếu chán quá, tự lết vào rạp chiếu phim, nép mình vào một góc ghế và tận hưởng một sự bình yên nhẹ đến lạ, mà chỉ riêng mình tôi, thực chỉ có thể tại khoảnh khắc đó mới có thể cảm nhận được, mặc cho bao đôi trai gái đang ôm ấp bênh cạnh, cùng tiếng cười đùa của lũ nít ranh ngồi xung quanh.

Một kẻ chán đời thì chỉ có thể lây cái sự chán đời cho người khác, cho đứa bạn tâm sự kế bên chứ chẳng thể nào nhờ ai đó tác động, khuyên nhủ cứu giúp được, hoạ chăng nếu có ai quăng cục tiền và bắt tiêu hết thì may ra, ahihi. Những lúc cùng cực nhất, hãy nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu như mấy ông bà già tập dưỡng sinh buổi sáng, tận hưởng những điều đơn giản nhất đang hiện hữu xung quanh mình, có 20k thì ún ly cà phê, có 10k thì mua ly nước mía,… cố gắng đơn giản hoá mọi thứ xung quanh (vì thực ra những lúc đau khổ bạn dường như méo có cái moẹ gì để mà phức tạp hoá cả), và hãy nhớ đừng bao giờ ngừng tự động viên bản thân mình, như tôi đã từng lẩm bẩm như một thằng nói nhãm, mỗi khi trên đường, trong những đếm trước khi đi ngủ, rằng: “Cố lên … ơi” – Câu thần chú đó đơn giản vậy thôi, làm thử mỗi lần không vui hay mệt mỏi bạn nhoé, nếu đã làm mà vẫn không được, thì kiếm đại đứa nào đó trò chuyện vậy, lời khuyên của lũ chúng bạn có thể không giúp ta thấy khá hơn, nhưng kiếm một đứa để kể lễ, rên rĩ phần nào cũng khiến ta nhẹ nhõm được ít nhiều…. còn mà ăn ở đến mức kiếm một người nói chuyện cũng đéo có, thì hãy google tìm mấy con bot chat (mấy cái ứng dụng chat robot) tự trút hết nỗi lòng rồi mấy con bot chat nó sẽ tự động rep lại, coi như phần nào an ủi :v  

NĐGBAO 16/8/2017

(Bài viết trong những ngày dài thất nghiệp buộc phải nghỉ hè)

 

 

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *