Lang thang 2 ngày tại Sài Gòn P.1

Tối ngày 9/8 sau khi ăn no nê cùng lũ bạn, một chầu nhậu của những con người thất nghiệp, tôi vội chạy về nhà thu xếp chút hành lý cho chuyến khởi hành đêm, đi Sài Gòn

Sài Gòn, thành phố hoa lệ, một hòn ngọc của Viễn Đông trong quá khứ, nơi mà hầu hết những lũ sinh viên chúng tôi, ở cái dãy miền Trung này, luôn khao khát được đến và lập nghiệp, người ta chẳng nói đất cũ đãi người mới đó sao. Nơi sôi động trẻ trung nhất Việt Nam này, đã luôn là cảm hứng của chúng tôi trong những lần trên giảng đường, mơ màng về tương lai sắp đến.

Sau ra trường, đúng thật là lũ bạn đã lần lượt đội nón ra đi, theo kiểu không hẹn ngày gặp lại. Chúng nó đi Sài Gòn hết thẩy, còn tôi lại bám víu quê nhà, ôi 3 tháng đầu tiên kể từ lúc tốt nghiệp, tôi đã thành ra một chàng thanh niên thất nghiệp chính hiệu, râu tóc xuề xoà, và đôi mắt thì luôn thâm quần vì những lần thâu đêm đánh game. Sau vài lần cà phê qua lại với hội bạn thân, chúng tôi đã có một kế hoạch ra trò nhằm khán cự những sự sầu đời đang đeo bám, nghe lời tính toán tưởng như rất đáng tin cậy, tôi vét hết tiền tiết kiệm lúc đi làm partime, thêm cả chút ít tiền học bổng còn xót lại, và đi. Nhóm 4 mạng thì chúng nó đều định vào Sài Gòn một đêm, sáng hôm sau thì bay tới Sing luôn, riêng tôi, cái mộng ước thở thiếu thời đã dang dở, thì nếu đã không lập nghiệp được, chí ít tôi cũng phải ở lang bạt vài ngày cho thoả. Thế là trước đấy 2 ngày, tôi đón chuyến tàu Bắc – Nam, một mình vào Sài Gòn, lại thêm cả lần đầu tiên đi xe lửa, cảm giác có một chút háo hức nhẹ của trẻ thơ.

Đi tàu, nó cực khoái, ngoại trừ cái cảnh ăn nằm vật vờ đã kéo dài từ mấy chục năm trước cho đến nay, thì bỏ qua những điều phàm tục bên cạnh, bạn sẽ nhận ra đất nước mình đẹp đến dường nào! Qua khung cửa sổ của đoàn tàu, những cánh đồng, ngọn núi, con sông và bờ biển chạy miên man trước mặt, hẳn sẽ đánh động lòng người dù có khô cằn đến đâu chăng nữa. Tôi đặt mua vé ghế êm, thì nó chẳng khác ghế bình thường bọc nệm là mấy, tôi đã nghĩ nó hẳn phải sang chảnh cơ, mà vé lại còn đắt, tôi nhớ không lầm tầm 800k, ôi thế thì cả đời chẳng bao giờ cạnh tranh được VietJet hay Jetstar, mong có bác nào nhượng quyền cái vụ tàu lửa, chứ độc quyền dịch vụ này thì quá phí. Cơm ở đây ăn cũng được, tôi chỉ dám ăn miếng cơm trắng, còn đồ ăn chỉ mỗi một cục thịt khô và ít rau cải muối tôi đành bỏ qua một bên vì nó tởm đách chịu được, mà theo lời kể của một bác ngồi cạnh tôi, cái thứ rau cải muối đó họ ướp ure. thành thử vừa cắn môt miếng, đúng có vị tởm tởm, tôi đành xoay mặt như e lệ mà nhẹ nhàng phun ra, không quên kèm chút nước mắt tiếc nuối 50k mua cơm.

Đến Sài Gòn, cái nhà ga nó rộng không tưởng, lại còn máy lạnh, mát quá xá, chứ không được như Đà Nẵng, quạt máy còn chẳng có. Quanh đó chỗ nào cũng Highlands với Starbuck, nhìn hơi lạ lạ, vì lúc bấy giờ ở Đà Nẵng không phổ biến mấy cái brand bự đó, ra tới cổng chờ thì cậu bạn đã chờ sẵn tôi ở đó, nó vào Sài Gòn mổ mắt được 1 tuần, mà thế đếch nào tôi lại tin tưởng cho nó chở. Ôi mẹ ơi, vừa được chở ra khỏi nhà ga thì tôi cảm tưởng bản thân như Hai lúa mới lên phố thị, tôi nhìn trước, rồi lại ngó sau, nhìn quanh quanh một cách ngở ngàng, thì trước đó cũng có vào Sài Gòn một hai lần, nhưng cũng phải 5 năm sau mới vào lần nữa, thì ôi thôi rộng, và đẹp không tưởng. Sau khi được đứa bạn chở tận tình về nhà ông bác ở ké 2 đêm, thì ngủ một mạch đến tối.

Sài Gòn quả đúng với mỹ từ hoa lệ, vừa 6 giờ tối mà đã ngập trong ngàn ánh đèn đầy màu sắc, đi ngoài đường, mà tôi cứ ngắm nhìn mãi không thôi, đón tôi là 2 con bạn điên khùng đã bỏ rơi thằng bạn nó, mà đắm chìm trong sự nghiệp huy hoàng nơi đây, một đứa làm VNG, một đứa làm agency. Đáng buồn thay, trong số chúng một đứa đã có gấu, may đứa kia chưa có nên nó đèo tôi phía sau. Cảm giác được gặp lũ bạn thân điên khùng dù rằng là mấy tháng nhưng thực dài cả như mấy năm, vì mới hôm nào còn ngồi copy bài nhau, chửi nhau mỗi lúc ăn chè trước cổng đại học, thì đã vội chia tay mà khăn gói đi tứ phương, khi mà những thứ thân quen đột nhiên rời xa ta, lúc đó bản thân mới thấm thía được điều gì là đáng trân quý.

Chúng nó chở tôi dạo một vòng quanh khu nhà thờ Đức Bà, rồi bưu điện thành phố, cho cái kẻ ngáo ngơ này được dịp mở mắt, rồi cả bọn gửi xe ở nhà văn hoá thanh niên gần đó, đi bộ qua khu công viên, và rồi tại đây tôi đã có dịp được trải nghiệm cảm giác của một người trẻ ở Sài Gòn là như thế nào, khi đêm xuống. Mọi thứ quá thú vị, vì ở Đà Nẵng đi đâu cũng ngồi ghế, hoặc ít ra không ngoài lề thì cũng trong hàng quán, lần đầu tôi ngồi bệch xuống đất, mà lại ở giữa công viên, giữa những đèn màu và người với người đi đi lại lại, mọi điều tôi nghe kể về Sài Gòn qua báo đài, Tivi, giờ đã thành sự thật, làm đôi lúc bản thân vô thức tự hoà mình vào không khí nơi đây, người và cảnh như hoà làm một.

Phần cuối:

NĐGBAO

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *